Chào mừng quý vị đến với website của trường TH Gia An 3
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành
viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của
Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Phan Văn Lý
Ngày gửi: 09h:37' 01-11-2012
Dung lượng: 4.8 MB
Số lượt tải: 11
Nguồn:
Người gửi: Phan Văn Lý
Ngày gửi: 09h:37' 01-11-2012
Dung lượng: 4.8 MB
Số lượt tải: 11
Số lượt thích:
0 người
Chuông reo tan buổi dạy rồi
Còn nghe day dứt nỗi đời chưa yên
Trách mình đứng trước các em
Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên: Cô à !
Rụng dần theo bụi phấn bay
Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh
Dẫu là lời giảng của mình
Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang
Dẫu là tiết học vừa tan
Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi
Hiểu dùm cô các em ơi
Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ.
Cảnh đời chộn rộn bán mua
Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.
Ai còn dằn vặt đêm thâu
Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên
Thật lòng tạ lỗi các em
Hiểu ra khi đã lớn lên mai này.
Thu Hằng
Con đứng nhìn dòng sông êm trôi
Nắng rớt xuống hoàng hôn bên mặt nước
Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược
Thấp thoáng chao nghiêng…
Khiến con nhớ về Người
Và câu chuyện năm xưa…
Chuyện một con đò dầm nắng dãi mưa
Lặng lẽ chở từng dòng xuôi ngược
Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò
Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ
Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại
Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy
Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương.
Thanh Hoàng sưu tầm
BÀI CA CÔ GIÁO
Gió ơi gió hãy ngưng chuyển động
Để cô tôi đến trường kẻo muộn gió ơi!
Gió nhẹ, nắng lên, bầu trời yên trở lại.
Cô trở về với lớp học thân quen.
Những giọt mồ hôi lăn trên trán cô tôi.
Là dòng mát tưới mát vườn hạt giống.
Cô ơi cô! Từng lời cô giảng giải.
Dãy số, hình tròn, đường thẳng, đường cong.
Công thức này, định lý nọ em ghi.
Chúng em xin nhớ lời cô dạy.
Kiến thức đó là vốn sống tương lai.
Đưa chúng tôi lớn dần theo năm tháng.
Một bậc tôi leo-Một bàn tay cô giáo.
Đến đỉnh rồi cô vẫn giỏi theo
Đức Linh
Người lái đò
Một dòng đời – Một dòng sông
Mấy ai là kẻ đứng trong bến bờ.
Muốn qua sông phải có đò.
Đường đời muôn bước phải nhờ người đưa…
Tháng năm dầu dãi nắng mưa.
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gởi lại nụ cười.
Tình yêu con gởi lại người cha thương.
Con đò mộc – Mái đò sương
Theo con đi khắp muôn phương mai này.
Khúc sông ấy vẫn ngày ngày.
Thấy đưa những chuyến đò đầy qua sông…
Thanh Trúc (ST)
Rồi mái trường thân yêu.
Bao nhiêu rồi cô nhỉ?
Trong em luôn đọng lại.
Lời dạy bảo của cô.
Ngày ấy vào mùa thu.
Bước chân em rộn rã.
Cô không lời từ giã.
Xa trường từ lúc nào.
Em ngỡ như chiêm bao.
Cô về đâu chẳng biết.
Vẫn vang lời tha thiết.
Từ giọng cô dịu hiền.
Thời gian bước triền miên.
Cô chưa lần quay lại
Chúng em nhớ cô nữa.
Mong thấy cô trở về.
Lúc xưa cô vỗ về.
Nay chúng em khôn lớn.
Ngày rời trường gần đến
Bao giờ gặp lại cô
Đào Thị Lương (ST)
Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả.
Để một lần nhớ lại mái trường xưa
Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa.
Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm.
Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng.
Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua.
Nhớ được điều gì được dạy những ngày xa.
Áp dụng-Chắc nhớ cội nguồn đã có.
Nước mắt thành công hòa nỗi đau đen đỏ.
Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi.
Bài học đời đã học được những gì.
Có chắc bóng người đương thời năm cũ.
Vun xới cơn mưa bằng trái tim ấp ủ.
Để cây đời có tán lá xum xuê.
Bóng mát dừng chân là một chốn quê.
Nói ơn tạ là mái trường nuôi lớn.
Xin phút tĩnh tâm giữa muôn đời hời hợt.
Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô.
Trần Thị Phượng (sưu tầm)
 






Các ý kiến mới nhất